Chả là mình vừa được cô cho viết bài văn về nhà làm đề bài là:

“Sông Hương là vậy, dòng sông của thời gian ngân vang, của sử viết giữa màu cỏ lá xanh biếc. Khi nghe lời gọi, nó biết cách tự biến đời mình làm một chiến công, để rồi nó trở về với cuộc sống bình thường, làm một người con gái dịu dàng của đất nước. Thỉnh thoảng, tôi vẫn còn gặp trong những ngày nàng đem áo ra phơi, một sắc áo cưới của Huế ngày xưa, rất xưa: màu áo lục điều với loại vải vân thưa màu xanh tràm lồng lên một màu đỏ ở bên trong, tạo thành một màu tím ẩn hiện, thấp thoáng theo bóng người, thuở ấy các cô dâu trẻ vẫn mặc sau tiết sương giáng. Đấy cũng chính là màu của sương khói trên sông Hương, giống như tấm voan huyền ảo của tự nhiên, sau đó ẩn giấu khuôn mặt thực của dòng sông…”

Anh chị hãy cảm nhận về đoạn thơ trên ( in trong sgk 12 tập 1 tác phẩm “Ai đã đặt tên cho dòng sông” .

Ai biết làm đề bài này ko chỉ minh với , thank nhiều nha !!!!!!!

 

Mỗi người có một cách cảm nhận bạn ạ. Để người khác cảm nhận giùm bạn thì hơi khó.

Với mình, đọc đoạn văn trên mình cảm nhận được một bức tranh đẹp, vừa huyền ảo lung linh, vừa có chút huyền bí của dòng sông Hương. Một bức tranh với những gam màu đậm nhưng không chói, những nét chấm phá điểm xuyết vào bức tranh lớn, kết hợp giữa thời gian như lùi về tận quá khứ xa xưa, và không gian bao la của dòng sông Hương êm đềm. Con người là nét nổi bật trong bức tranh ấy, những người con gái Huế dịu dàng, duyên dáng, làm cho dòng sông Hương vốn đã dịu dàng càng trở nên nữ tính. Luật xa gần được tác vận dụng linh hoạt. Ở đầu đoạn văn tác giả như đang phóng tầm mắt nhìn bao quát toàn cảnh dòng sông, thấy màu cỏ lá xanh biếc. Rồi ống kính quan sát của tác giả tập trung vào những chiếc áo, những con người. Và ống kính ấy lại trở lại quan sát toàn cảnh với sương khói trên mặt sông.

Tóm lại, bằng ngòi bút sắc sảo bậc thầy của mình, Hoàng Phù Ngọc Tường đã biến cảnh sắc của dòng sông Hương thành một bức tranh đẹp, huyền ảo lung linh, giao hòa cả thời gian và không gian. Dòng sông Hương không còn là một con sông bình thường như bao con sông khác nữa. Nó là một dòng sông huyền diệu, mang âm hưởng của lịch sử ngàn năm, chiều sâu của thời gian và chiều rộng của không gian. Nó không còn là một vật vô tri vô giác nữa mà là dòng sông mang tính cách kín đáo, e ấp của người con gái xứ Huế hiền hòa. .